Đăng bởi: nguoichanbay | 26/04/2010

MƯA ĐÊM

MỘT GÓC ĐỜI THƯỜNG 

 Trong bất cứ huyền thoại nào cũng có những mãnh vụn của sự thật.

 

 

 

MƯA ĐÊM

 

Đêm khuya khoắc.

Những tia chớp lóe sáng trên bầu trời đêm, rồi một tiếng sấm nổ thật lớn. Lớn đến nỗi tiếng vang của nó khiến cho đứa con bé bỏng của tôi giật mình, khóc ré lên. Tôi lòm còm ngồi dậy, với tay qua vành nôi đong đưa để ru ngủ cho đứa con của mình. Bé vẫn khóc trong nỗi sợ hãi. Tôi chồm người qua chiếc nôi, bồng bé lên, rồi ôm vào lòng mình. Đứa bé xoay mặt vào lòng ngực tôi, dúi dúi đầu để tìm bầu sửa mẹ. Tiếng khóc dịu xuống, vài cái nấc tức tưởi, rồi bé không còn sợ hãi nữa.

 

Đứa bé hoàn toàn nín khóc khi nút lấy dòng sửa mẹ. Nó thật yên bình bên lòng mẹ, nơi mà trước đây nó đã hình thành nên một con người. Nó ngủ êm đềm trong hơi ấm của vòng tay tôi, và bất chợt cái hơi ấm loang tõa từ thân thể bé nhỏ cũng làm cho tôi cảm thấy ấm áp. Một làn hương loan tỏa trong hồn tôi. Bên ngoài cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt.

 

 

 

 

 

 

 

Mưa đổ xuống ào ào trên mái tôn. Mưa đang phủ trên con xóm nhỏ ven đô lầy lội. Mưa cũng vây phủ tâm hồn tôi, vì ngay giờ nầy, nơi quê nghèo xa xôi, mẹ tôi đang đơn chiếc vì xa cháu xa con. Như lo sợ một cái gì phân ly, sợ xa cách giữa tình mẹ con thiêng liêng, tôi ôm con mình rồi ghì chặc nó vào lòng. Tôi bậc khóc trong lòng ngực vô hình của mẹ và khẻ nói trong tiếng mưa: Mẹ ơi! Bao giờ con mới được về bên mẹ!?

Tiếng sấm vang trong xa xăm. Ngoài kia con hẻm nhỏ rĩ rã mưa.

Đêm vẫn còn khuya khoắc.


Chuyên mục

%d người thích bài này: