Đăng bởi: nguoichanbay | 26/04/2010

Mẹ Già

Vượt biên. Anh bươn chảy kiếm tiền lo cho cha mẹ ở quê nhà.

Ba mẹ khuyên anh cưới vợ và xây dựng mái ấm gia đình. Nổ lực nào rồi cũng được đáp đền. Anh có nghề nghiệp, nhà cửa, vợ con hẳn hoi. . . nhưng cha già không còn nữa. Thương mẹ tận tụy một đời. Anh rước mẹ qua sống với mình. Ngày đoàn tụ cả nhà mừng mừng, tủi tủi.

Anh chị đi làm suốt ngày, các cháu vào trường nên mẹ ở nhà một mình. Xa lạ xứ người. Mẹ buồn vì mọi điều lạ lẫm, mẹ buồn vì xa cội nhớ nguồn. Thương mẹ, anh sắm một ti vi và một dàn máy riêng, để mẹ xem cải lương cho đở nhớ quê nhà. Mắt yếu, hình ảnh lờ mờ không thấy rỏ, mẹ cười cười cho con vui, rồi tắt máy đi nằm. Tiếng vọng cổ làm cho người nghe thêm não ruột!

 Chiều nay, Anh chị cố gắng mua thêm một máy Ipod để mẹ nghe nhạc Việt. Anh kiên nhẫn cầm tay mẹ chỉ cách mở máy để nghe, như ngày xưa  mẹ cầm tay con nắn nót,  tập viết những con chữ đầu đời. Tay mẹ run run,  loay hoay mở trật lên, trật xuống, vì hàng điện tử khó xài. Mẹ nói mẹ bị nặng tai, nghe tiếng đặng tiếng được, nên chẳng thích nghe đâu. Mẹ muốn con cho cháu.

Ngồi nhìn mẹ già hao gầy,  anh nghẹn ngào, nghe đau lói lồng ngực rồi tự dưng nước mắt tuôn tràn trên đôi má . . .


Chuyên mục

%d người thích bài này: