Đăng bởi: nguoichanbay | 12/08/2010

ĂN SÁNG VỚI CHÚA

 

  

  

 

 MỘT GÓC ĐỜI THƯỜNG  

 Trong bất cứ huyền thoại nào cũng có những mảnh vụn của sự thật     

ĂN SÁNG VỚI CHÚA

Trong tuổi thơ, tôi đã có nhiều ước mơ, đôi khi những mơ ước nầy dù nhỏ nhoi nhưng không thể thực hiện được. Đơn giãn như tôi thèm khát mua một món đồ dùng mà không được, hay muốn một chiếc bánh mà tôi không có đủ tiền mua. Có một lần, tôi muốn mua một hộp bánh trung thu mang về cho ba má tôi, nhưng không đủ tiền. Tôi đếm đi đếm lại số tiền mình có, cuối cùng chỉ mua được hai cái bánh trung thu thôi, thế mà tôi vui vô cùng. Chỉ có ngần ấy cũng  đủ khiến lòng tôi vui cả ngày hôm ấy vì đã thực hiện được đều lòng mình ước ao cho cha mẹ.

Sau nầy, được sự dạy dỗ của Lời Chúa (Ga-la-ti 6:10), tôi học tập quan tâm đến những nhu cầu của những người thân, tìm hiểu những ao ước của người xung quanh, để rồi có thể thực hiện những ước mơ ấy trong khả năng nhỏ bé của mình.

Sáng nay, hai vợ chồng tôi cùng đi ăn sáng. Chúng tôi bước vào Cửa hàng Wendy bán thức ăn tự chọn. Cửa hàng nầy rất quen thuộc vì gần nơi chúng tôi sinh sống. Những nhân viên ở đây thật dễ thương. Nhà tôi xếp hàng mua thức ăn, còn tôi thì chọn bàn để ngồi và đi lấy muổng nĩa, khăn giấy chuẩn bị cho bửa ăn. Bất chợt, tôi để ý thấy một người đàn ông Mỹ ăn mặc đơn giãn đứng bên cánh cửa ra vào, tóc râu để dài không chải chuốt. Ông ta gượng cười một mình nhưng thấp thoáng một nỗi buồn tiềm ẫn trên gương mặt, trong khi những ngón của bàn tay phải thì nhúc nhích liên tục, những âm thanh phát ra từ bàn tay nhúc nhích cho tôi biết đó là tiếng ma sát của những đồng xu. Không biết ông ấy đã đứng đó bao lâu, nhưng rõ ràng là ông ấy không tiến đến nơi chờ đợi để xếp hàng mua thức ăn.

Có một động lực nào đó thúc đẩy trong lòng tôi. Tôi gật đầu chào và tiến đến bên người đàn ông ấy:

– Chào ông! Ông ăn điểm tâm chứ?

-Vâng! Nhưng. . . tôi không có đủ tiền. Ông ấy chào tôi và chân thành trã lời.

-Ông đừng lo! Tôi xin mời ông ăn sáng hôm nay.

Tôi vừa nói vừa bắt tay ông ấy, và mời ông ấy ngồi vào một chiếc bàn gần bên cánh cửa. Rồi tôi bước tới nhờ Nhà tôi mua thêm một phần ăn nữa. Sau đó, chúng tôi cùng ăn và chuyện trò với nhau thật vui vẽ.  Khi chúng tôi chia tay nhau, ông ấy nói:

 -Cám ơn Chúa, vì Ngài đã dùng anh đãi tôi hôm nay.

-Cám ơn Chúa, vì Ngài đã cảm động tôi làm điều đó cho anh. Tôi nói thật khẻ và cảm nhận một niềm vui rạt rào trong tâm hồn mình.

Khi tôi bước ra cửa, mọi người nhìn chúng tôi trong ánh mắt đầy thiện cảm. Ông bà cụ ngồi gần bàn chúng tôi mĩm cười và ông cụ khen ngợi tôi bằng cách đưa nắm tay ra với ngón cái bên trên. Còn người thanh niên ngồi bàn đối diện thì nói: Hi! Good  job,  man!

Tuy nhiên, điều tôi vui nhất chính là lời khích lệ của Nhà tôi:

-Cảm ơn Chúa đã ban cho mình có điều kiện để chia sẻ cho người khác.

Rồi bằng một nụ cười thật tươi và giọng nói dí dỡm, nhà tôi nói tiếp:

 

-Hôm nay vợ chồng mình ăn sáng với Chúa thật vui!  Em nghĩ: Anh đã đãi Chúa một bửa ăn sáng đó anh! Vì Chúa Giê-su phán: Hễ ai làm điều đó cho một người trong anhchị em ta, ấy là làm cho chính ta vậy (Math 25:40)./ 

 

 


Chuyên mục

%d người thích bài này: