Đăng bởi: nguoichanbay | 12/08/2010

CHỈ LÀ MỘT LỜI KHUYÊN

 
 

   

 

 

 

 

 

MỘT GÓC ĐỜI THƯỜNG  

Trong bất cứ huyền thoại nào cũng có những mảnh vụn của sự thật       

 

CHỈ LÀ MỘT LỜI KHUYÊN

 

Sau hơn mười năm xa cách, tôi gặp lại Thầy Ngọc một cách bất ngờ như trong mơ. Thầy đến Hoa Kỳ thăm hai đứa con đang du học. Không hiểu bằng cách nào mà thầy đã kiếm được số điện thoại của tôi và gọi đến thăm. Mừng quá! nên tôi mời Thầy ăn tối để “hàn huyên tâm sự” sau bao ngày xa cách. . . Trên đường lái xe đến điểm hẹn, biết bao kỷ niệm đã ồ ạt kéo về trong tâm trí tôi. . .   

Nhớ biết bao nhiêu là nhớ về những ngày đầy khó khăn của Quê Hương thời hậu chiến. Nhớ da diết, xót xa làm sao những gian truân của gia đình sĩ quan trong một hoàn cảnh mới. Thương Ba tôi từng ngày lao khổ trong trại, thương mẹ tôi suy sụp, niềm đau đớn tác động nên bệnh tật triền miên, thương biết bao khi các em tôi ngẫn ngơ vì còn nhỏ dại! Tôi làm con trưởng nên phải gánh vác trách nhiệm hết sức nặng nề! Tôi đã hầu như đuối sức và đôi lần tưởng chừng như đã phải ngã quỵ trước gánh nặng của gia đình tôi. Tuyệt vọng hơn! Cho dù tôi có khả năng và bằng cấp kế toán, nhưng tôi không thể xin được việc làm trong các cơ quan, với lý do đơn giãn là “lý lịch” của mình! 

  Như một phép mầu kỳ diệu, Ơn Trên dẫn dắt cho tôi gặp Thầy Ngọc. Thầy trọng dụng tôi vào làm trong Ban Lãnh đạo công ty. Rồi hai đứa em gái tôi cũng được tuyển làm nhân viên. Thế là từ dạo đó gia đình tôi tương đối ổn định. . . chờ ngày ba tôi trở về sum họp gia đình. 

  Tạ Ơn Trên đã cho ba tôi trỡ về nguyên vẹn trong khi biết bao người bị mất mát quá nhiều. Tuy nhiên, hoàn cảnh mới không phù hợp nên gia đình chúng tôi đã phải ra đi. Tôi chia tay Thầy Ngọc từ dạo ấy. Thỉnh thoảng gặp vài người bạn cũ thăm hỏi thì nghe đâu Thầy Ngọc đã bị tù đày. . . 

  

Đèn giao lộ từ đỏ đã sang màu xanh. Tiếng còi xe phía sau vang lên phàn nàn . . . tôi giật mình trỡ về với hiện tại. Tôi cho xe rẽ vào bãi đậu của Nhà hàng. May quá! Thầy Ngọc và Ba Mẹ tôi cũng vừa đến. Chiều nay, tôi cũng có mời Ba Mẹ tôi cùng dùng bữa như muốn nói lên lời cảm ơn Thầy trong những lúc đã cưu mang giúp đỡ chúng tôi. 

  Bữa cơm diễn ra trong thân mật. Chúng tôi cười vui như pháo Tết khi nhắc lại chuyện xưa. Mắt Mẹ tôi mấy lần ngấn lệ. Những giọt nước mắt của người già tinh khiết biết bao, vì nó là tinh túy là sự chắc lọc từ những gian khổ tích lũy của cuộc đời. Chúng tôi vui và thật cảm động khi được gặp lại nhau. 

  Bữa tiệc kết thúc, khi nhân viên nhà hàng mang tờ hóa đơn tính tiền ra, thì bất ngờ Ba tôi lại dành trã. Ngạc nhiên quá! Tôi nói: 

-Ba ơi! Hôm nay con mời Thầy và Ba Mẹ mà! Xin Ba để con trã! 

  Nhưng với một giọng rất cứng của Người sĩ quan, Ba tôi nghiêm nghị nói rằng: 

-Nhưng hôm nay Ba phải trã mới được! Có một điều mà các con chưa bao giờ được biết về ơn nghĩa của Thầy Ngọc đối với Ba. Ba không chỉ cám ơn Thầy đã giúp đỡ các con và gia đình mình trong lúc khó khăn mà thôi, mà còn một câu chuyện thầm kín cho riêng ba nữa!  

Rồi giọng Ba chùng xuống, với đôi mắt hướng về cõi xa xăm . . . ba nói: 

-Trong tâm trạng hụt hẫn sau ngày ra khỏi trại, sự ghẻ lạnh của những người chung quanh và sự bạc đãi của xã hội đối với một người như tôi, lúc đó tôi vô cùng khổ tâm. Nhưng Thầy đã mời tôi một bữa cơm với tấm lòng trân trọng.Tôi cảm kích lắm! Nhưng chưa phải là điều tôi muốn nói. Thầy có nhớ câu chuyện Con Chim Ưng của Giáo sư Anger không? Thầy kể chuyện có duyên lắm! Tôi nhớ hoài câu chuyện ấy và nhớ câu kết luận của Thầy “Chúng ta là chim ưng, chớ không phải là gà! Cuộc sống chúng ta là không gian rộng lớn trên trời cao, chứ không phải cứ chui rút, bươi lượm những rác rưỡi trong đời!” Câu nói đó, thật ra lời dạy đó, đã giúp tôi một cái nhìn mới, một cách sống mạnh mẽ để vươn lên trong từ trong sự suy sụp tinh thần và hụt hẫn của cuộc sống lúc ấy. . .  Nhờ đó, chúng tôi có được ngày nay. Tôi xin thay mặt gia đình chân thành cảm ơn Thầy rất nhiều . . . 

  

Có những thầm kín trong đời ít khi được nói ra. Nhưng giá trị những điều ấy còn lớn hơn châu báu, cho dù đôi khi chỉ là một lời khuyên, nhưng lời ấy đã thay đổi được quan niệm sống của một con người.


Chuyên mục

%d người thích bài này: