Đăng bởi: nguoichanbay | 22/12/2010

CHÚA BÌNH AN

BÀI GIẢNG GIÁNG SINH

 

CHÚA BÌNH AN

 

 

Kinh thánh: Luca 2:1-20
Câu nền tảng: Ê-sai 9:6

       “Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Ðấng Lạ lùng, là Ðấng Mưu luận, là Ðức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Ðời đời, là Chúa Bình an.”

 

 Trong tuổi thơ, tôi có từng trãi về “ngủ nướng”. Người Việt nam dùng từ này rất tượng hình, ngủ nứơng là một người thức dậy mà không muốn ra khỏi giường, nằm lăn qua ngủ thêm một chút, rồi lăn lại ngủ thêm một chút, như nướng một miếng thịt trên bếp lửa để  chín cho đều! (…vui!!!).  Vào một buổi sáng, tôi nằm trên giừơng trong phòng ngủ, đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ, tôi thấy bình minh rực rở như một bức tranh tuyệt đẹp. Tôi thả hồn theo những ong bướm bay lượn trên hoa lá, những áng mây bay bay trên bầu trời xanh trong vắt, tràn ngập ánh sáng ban mai… rồi bất chợt, một cơn gió mạnh thổi đến, cánh cửa sổ đóng sập lại, cả căn phòng chìm trong bóng tối… Tôi ngẫn ngơ, nuối tiếc… Rồi một cơn gió khác làm cánh của sổ bật ra… nhưng chỉ vài phút sau lại biến mất… (yên lặng ).  Trong kinh nghiệm cuộc sống, tôi nhận thấy sự bình an trong tâm hồn mỗi người chúng ta cũng giống như vậy. Huy hòang rồi chợt tắt, rực rỡ rồi u ám, vui mừng và nước mắt, hạnh phúc rồi đau khổ. Như Nhà văn Khalin Gibrand, đã viết: “Tôi đã uống mật ngọt pha cùng mật đắng trong cuộc đời.”

Thật vậy, bao lần chúng ta nếm trãi sự ngọt ngào của bình an và hạnh phúc nhưng rồi đau khổ, buồn thãm đầy đắng cay đã đổ ập đến trong cuộc đời chúng ta liên tục. Tình trạng bất an dày vò tâm hồn chúng ta không ngơi nghỉ.

I.SỰ BẤT AN LÀ THỰC TRẠNG CỦA NHÂN LỌAI.

A) Chúngta đang sống trong một thế giới bất an.

Thực trạng này thật rõ ràng khi chúng ta đọc lướt qua tin tức trên báo mỗi ngày, chúng ta nghe radio hay xem truyền hình thấy những hình ảnh thế giới đang diễn ra trong tình trạng: Chiến tranh, khủng bố, thiên tai, động đất, dịch lệ (cúm gà) bệnh tật (Aids) tràn lan khắp mọi nơi.

  

Ngày nay, mặc dù có một Tổ chức lớn lao của thế giới để giữ gìn hòa bình là Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, nhưng thế giới cứ liên tục xãy ra chiến tranh, hết Châu Á rồi lại Châu Phi, hiện nay lại bùng nỗ tại Trung Ðông giữa Israen và Palestin, giữa Quân đội Ðồng Minh và Afganistant. Bom Cảm tử của Ankeda đã cướp đi biết bao sinh mạng hàng ngày. Bom hạch nhân của Bình Nhưởng và Bắc Triều Tiên là mối đe dọa hàng đầu của Châu Á và Thế giới hiện nay.
 Cách nay không lâu, Biến cố “911” với sự sụp đổ Tòa Tháp Ðôi Thương mại tại New York, cho thấy khủng bố, chiến tranh và sự chết ở khắp mọi nơi!
 (Nếu tôi nói cùng qui vị rằng: Trước buổi nhóm, có một người lạ mặt, mang một gói quà đến để ở cạnh cây noên này, mà tôi không biết món quà đó là gì, và một cú điện thọai báo rằng đó là bom khủng bố, chắc quí vị không an tâm ngồi đây phải không?)
 Tôi nhớ mùa giáng sinh năm 2004, đúng vào ngày Chúa nhật 25 tháng 12, cơn sóng thần của Châu Á đã thình lình đùa biết bao nhiêu người chết chìm trong sóng nước. Thái lan, Indonesia và Malaysia có khỏang 300.000 người chết bởi cơn sóng thần ấy. Người ta vui chơi, du lịch và hưởng thụ bên bãi biển, Sóng thần đến cách bất ngờ và đùa đi hết thảy!  

Tại Mỹ, Cơn bão Katrina vừa qua đã làm kinh hòang mọi người, trong khi nhiều người nghỉ rằng chúng ta đang sống một nơi bình an nhất thế giới, thì tai họa thình lình vụt đến, như Người Xưa đã nói “Tai bay họa gởi”.
Tình trạng bất an hiện diện khắp mọi nơi trên thế giới này. Thật, như Thánh Kinh có chép rằng: “Khi người ta nói hòa bình và an ỗn, thì tai họa thình lình vụt đến”(I Tes 5:3)

Có một câu chuyện vui kể rằng:
Có một Người Nga tên là Ivanovic, lần đầu tiên được đi xuất ngọai du lịch. Anh đến Cơ  quan xuất cảnh để làm thủ tục.
Nhân viên hỏi: Anh muốn đi nước nào? Anh lưỡng lự, lựa chọn.
Thấy vậy người nhân viên góp ý: Anh đi Ý đi?
– Châu Âu hả, tôi nghe ở đó hình sự, xã hội đen và Mafia dữ lắm. Nó giết cả thẫm phán chính phủ. Ivanovic trã lời như vậy.
– Anh đi Israen đi, đó là xứ Thánh, có nhiều di tích lịch sử?
– Thôi! tôi đâu có ngu dại mà đến lò thuốc súng, nguy hiểm ở mọi nơi.
-Vậy anh đi Mỹ đi?
-Ờ! Ðó là một đất nước rất văn minh và tiến bộ, nhưng mà tôi nghe ở đó tự do lắm, ai cũng có súng, đàn bà và thiếu niên cũng có súng…nghe nói có đứa vác súng vô trường học bắn thầy cô và bạn bè chết hàng lọat. Thôi nguy hiểm quá…
 Bực mình, anh nhân viên này đưa cho Ivanovic một quả địa cầu bằng nhựa và nói “anh cứ lựa chọn đi, một lát tôi sẽ giúp anh”. Một lát sau người nhân viên trở lại. Ivanovic cầm quả địa cầu bằng nhựa xoay qua xoay lại và nói: “Anh còn quả địa cầu nào khác không?”(…)
Có lẽ anh ta muốn tìm một nơi nào khác, bởi vì theo anh ấy, không có một nơi nào trên thế giới này tuyệt đối là an tòan cho anh ta.
 
 Trớ trêu hơn nữa, chúng ta lại đang sống trong trạng thái bất an của tâm hồn, nỗi bất an lo âu của nội tâm trong đời sống hằng ngày. Người lớn tuổi lo âu về sức khỏe, người trung tráng niên lo lắng về công ăn việc làm (Sợ mất job!).  “Ðầu tiên” là “tiền đâu” để trã tiền nhà, tiền điện tiền ga hàng tháng. Dù ngồi trên xe hơi sang trọng, an tòan (hơn Honda ở Việt nam) nhưng trên xa lộ chúng ta vẫn căng thẳng lo âu. Tai nạn có thể xãy ra trong “nháy mắt”.

Sự bất an bao trùm xung quanh con người.
Trên giường êm nệm ấm, vẫn có những tiếng thở dài của trằn trọc đêm thâu!
 
B) Nguyên nhân của sự bất an:

Chúng ta bất chợt phải đặt vấn đề với câu hỏi, Tại sao thế giới và lòng người bất an như vậy? Thực trạng đó do đâu mà có?
Câu trả lời đầy đủ nhất là từ Kinh Thánh.

Tại vườn Ê-đen, Chúa hỏi: A-đam, con ở đâu? Ông trả lời: Thưa Chúa, con có nghe tiếng Ngài trong vườn bèn sợ (Sáng 3:10).
A-đam trả lời với Chúa như vậy là lúc sau khi phạm tội. Cảm giác sợ hãi là do tội lỗi. Ngày nay, mọi người sống trong bất an, lo sợ, bởi vì tất cả mọi người đều phạm tội. Kinh thánh khẳng định rằng: Vì mọi người đều đã phạm tội, hụt mất sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời” và “Tiền công của tội lỗi là sự chết” (Rô-ma 3:23; 6:23).

Trong mọi nỗi lo sợ, sợ chết là nỗi lo sợ lớn nhất của nhân loại. Tại sao? Có phải Chết là hết!? Không! Bởi vì Thánh Kinh có chép rằng:
“Theo như đã định cho loài người phải chết một lần và chịu phán xét “(Hê-bơ-rơ 9:27).

Cuộc sống con người như một điếu thuốc lá. Khi bị đốt cháy thì tàn thuốc sẽ rơi xuống và một luồng khói mong manh bay lên.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết trong tác phẫm Cát Bụi Phù Du: “Hạt bụi nào hóa kiếp than tôi, để một mai trở về làm cát bụi”
Khi chết, thân thể con người sẽ trở về với cát bụi, nhưng linh hồn con người sẽ phải ứng hầu trước Ðức Chúa Trời và chịu phán xét.
Người xưa dạy rằng: “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo. Cao phi viễn tẩu giả nan tàng” có nghĩa là “Việc lành việc ác gì cũng có ngày báo trả, dù có cao bay xa chạy cũng không thể thoát được” (Minh Tâm Bửu Giám, chương ).

Kinh thánh cho biết sự hình phạt kinh khiếp của sự chết linh hồn trong Khải huyền 21:8 như sau: “Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ thần tượng, và phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai”.

Ôi! Sự hình phạt thật là khủng khiếp, Kinh Thánh cho biết đó là “nơi có lửa và diêm cháy bừng bừng, ngày đêm không hề tắt”.

Như vậy con người tuyệt vọng chăng?

II.CHÚA BÌNH AN LÀ NHU CẦU CỦA NHÂN LOẠI.
   
a.Chúa Bình An do Ðức Chúa Trời ban cho:

Ðang khi nhân loại bất an, tuyệt vọng vì sợ hải sự chết, thì Thánh Kinh cho biết: “Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài (đã giáng sinh làm người, chết thế tội nhân), hầu cho hễ ai tin Ðấng ấy sẽ không bị hư mất, mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

720 năm trước Thiên Chúa Giáng trần, Tiên tri Ê-sai đã dự ngôn: “Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Ðấng Lạ lùng, là Ðấng Mưu luận, là Ðức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Ðời đời, là Chúa Bình an.” (Ê-sai 9:6)

Lời tiên tri ấy đã được ứng nghiệm trong thời Vua Hê-rốt trị vì tại thành Jerusalem xứ Do Thái. Một Con Trẻ được sinh ra cho nhân loại, tức là Chúa Giê-su – Chúa bình an đã giáng sinh nơi chuồng chiên máng cỏ, tại tiểu thôn Bết-lê-hem mà mỗi Mùa Nô-ên chúng ta đều nhắc nhau thánh sử nầy.

 

Sự giáng sinh kỳ diệu ấy, đã khai mở một Kỷ Nguyên Thanh Bình cho nhân loại. Cho nên,

Trong đêm Chúa giáng sinh, Các Thiên Thần đã hát vang trên không trung bản thần ca tuyệt diệu:
“Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao,
Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người” (Lu-ca 2:14).
Ân trạch còn có nghĩa là ân điển, ân sủng hay ân huệ từ Ðức Chúa Trời ban cho nhân loại. Ân điển đó đáp ứng nhu cầu của nhân loại đang lầm than trong tội lỗi, đang khổ sở và lo sợ sự chết, ân điển đó mang lại sự bình an cho con người như lời haut vang long của các thiên sứ:
“Sáng Danh Thiên Chúa trên trời.
Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

Ân điển đó chính là Chúa Giê-su đã giáng sinh, Ngài chính là Nguồn bình an cho nhân loại.

b.Chúa Giê-su mang bình an cho nhân loại bằng cách nào?
Kinh Thánh phô diễn rằng: “Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh.  6 Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy; Ðức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người.” (Ê-sai 53:5-6).

Thật như vậy, tội lỗi của chúng ta đáng bị hình phạt nơi hỏa ngục, bây giờ tội lỗi đó được chất trên thân thể Chúa Giê-su. Chúa gánh thay tội lỗi chúng ta và Ngài chịu hình phạt thay cho chúng ta trên thập tự giá. (Diễn tả thêm sự hình phạt đóng đinh trên thập tự tương quan tội lỗi nhân loại).

 

 

 

 

C.Chúa Giêxu mang bình an đến cho nhân loại:
Kinh thánh bày tỏ Chúa Giê-su là Ðấng có thẩm quyền ban sự bình an.

Ngày kia, Các môn đồ và Chúa trên thuyền đi sang bờ biển Ga-li-lê. Chiếc thuyền đã gặp cơn bảo tố dữ dội. Sóng gió làm cho thuyền chòng chành nghiêng ngã… hòng chìm. Các môn dồ cầu xin Chúa giúp đỡ, thì Ngài đã đứng trên mủi thuyền và phán với sóng gió: “Hãy yên đi! Lặng đi!  Gió liền dứt vâng theo lời Ngài, và biển liền yên lặng như tờ.” (Mác 4:36-41). Ðức Chúa Giê-su có quyền trên thiên nhiên, vũ trụ nầy, vì Ngài là Ðấng Tạo Hóa, nên muôn vật, kể cả thiên nhiên cũng vâng mạng lịnh Ngài. Có nhiều người trong chúng ta từng trãi điều nay khi đi vượt biên phải không? Chúa đã nhậm lời cầu xin và cứu chúng ta qua những cơn bão tố. Nhưng hôm nay, có những bão tố làm cuộc đời chúng ta nghiêng ngã: Con thuyền gia đình chúng ta đang nghiêng ngã. . . ? Con thuyền sự nghiệp chúng ta  đang hòng chìm . . .!? Con cái chúng ta đang hư hỏng, ly tán, bội nghịch. . . Hãy đến với Chúa Giê-su – Chúa Bình An, Ngài sẽ ban sự bình an cho chúng ta.

Trước khi bước lên thập tự giá, chết thay hình phạt của nhân loại, Ngài đã phán: “Lòng các con chớ nên bối rối và cũng đừng sợ hãi” (Giăng 14:1-2).

Sau khi chịu chết trên thập tự giá, được chôn trong thạch mộ ba ngày, Chúa Giê-su đã sống lại một cách vinh quang. Ngài hiện ra cho các môn đồ mà phán rằng “Bình an cho các con” (Giăng 20:19-29). Ngài cũng hiện ra cho Thô Ma là người hay nghi ngờ, không tin Chúa Giê-su that đã sống lại. Ngài phán: “Vì ngươi thấy nên tin ta, nhưng phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin ta vậy”. Bạn chính là người chẳng từng thấy mà đã tin vậy.

III.PHƯƠNG CÁCH NHẬN BÌNH AN TỪ CHÚA GIÊSU.

Làm sao chúng ta có thể nhận được sự bình an?

A)Nhận biết thực trạng đời sống bất an do tội lỗi

“Huyết của Ðức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta.  8 . Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta.  9 Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác.  10 Nhược bằng chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội, ấy là chúng ta cho Ngài là kẻ nói dối, lời Ngài không ở trong chúng ta. (IGiăng 1:7-10)

B)Tiếp nhận Chúa Bình an làm Cứu Chúa riêng mình.
Giăng 1;12 “Nhưng hễ ai tin nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền năng trỡ nên Con Ðức Chúa Trời”

 

 

Kết luận:

Có một Cuộc thi Hội Họa, chủ đề Sự Bình Yên. Sau nhiều vòng thi tuyển, có hai bức tranh được vào vòng chung kết. Bức thứ nhất diễn tả cảnh yên tịnh của một bải biễn không chút gợn sóng, rạng phi lao đứng yean trên bải cát trãi dài. Con thuyền đậu khoang thai, in bóng in mặt nước. Thật là một cảnh tượng yen tịnh vô cùng. Nhưng tác phẩm này bị đánh giá là không thể hiện được chủ đề sự Bình Yên, bởi vì, ai có thể bảo đảm biển sẽ không nổi sóng, gió và giông tố sẽ tràn về bất cứ lúc nào. . . Còn tác phẩm thứ hai, khi thoạt nhìn vào, chẳng có gì là bình yên cả. Một lằn sét lóe sáng từ một góc tranh, cơn mưa đổ xuống như trút, nước chảy qua những tảng đá trên cao, tràn qua thành dòng thác tuôn xuống một cách đá sừng sửng. Nó là bức tranh diễn tả một cơn bảo tố dữ dội!? Nhưng khi nhìn kỷ bức tranh, người ta thấy ngay nơi vách đá, có một hốc đá bình yên mưa bảo không tạt nước vào được, ở đó có một tổ chim. Con chim cha, chim me và các con của nó đang cất tiếng hót. . . mặc dù xung quanh là bảo tố.
Bức tranh nay đoạt giải vì toát len ý nghĩa tuyệt đẹp của sự bình yên. Ðây là sự bình an thật mà chúng tôi muốn đề cập. Kinh Thánh cho biết Chúa Gie6su là Vầng Ðá của Mọi Thời Ðại “Hãy nhờ cậy Ðức Giê-hô-va đời đời, vì Ðức Giê-hô-va, chính Ðức Giê-hô-va, là vầng đá của các thời đại! (Ê-sai 26:4), và như lời của một bài Thánh ca chúng ta ưa thích: “Chổ kẻ đá vững an. . . nơi tôi nương thân trong lúc phong ba. . .”

Thật vậy, Chúa Cứu Thế Giê-su là Chúa Bình An. Ðấng Giáng sinh để mang đến cho nhân loại kỷ nguyên thanh bình. Bạn còn sống trong bất an vì tội lỗi hay đã sở đắc một cuộc sống bình an trong nội tâm, cho dù đang sống trong nghịch cảnh.
Bạn ơi! Hãy đến với Chúa ngay hôm nay. Mong thay!

 

Mục sư Nguyễn Văn Ðại.

 


Chuyên mục

%d người thích bài này: