Đăng bởi: nguoichanbay | 22/02/2011

Mưa Viễn Xứ

Thơ

Mưa  Viễn  Xứ

Trên đất khách chiều nay mưa viễn xứ
Lạnh thấu hồn cô lữ bước tha hương.
Mưa đất mẹ có làm em thương nhớ?
Mảnh tình quê, anh hành lý dặm trường?

Mưa viễn xứ không lời kinh nhật tụng
Tiếng ầu ơ ru con ngủ đêm khuya
Nuôi con lớn, mẹ một đời làm lụng
Bao gian nan, ôi kể mấy cho vừa.

Mưa viễn xứ thiếu âm buồn tí tách
Trên mái tôn, con hẻm nhỏ thân thương
Nhà cạnh nhà, anh và em chung vách!
Một chiều mưa, cùng ướt đẫm bên đường.

Mưa rĩ rã, cà phê buồn vắng khách,
Nhớ lời rao gánh cháo bán trong đêm
Bên gát trọ, trẻ cúi đầu trang sách
Mấy cụ già đàm đạo ở bên thềm.

Con đường cũ, gót sen bùn lấm tấm
Ướt vai gầy, ướt dáng liễu ngây thơ.
Tình viễn xứ thấm mưa vào trang giấy
Từng giọt hồn rơi xuống kết vần thơ.

Mưa viễn xứ, rưng rưng hồn lữ khách
Nguyện cầu cho Dân tộc được an bình,
Người Dân Việt chung lòng thờ phượng Chúa.
Mưa Ðầu Mùa tràn ân sủng tâm linh.

                                                      Phan Du Mục


Chuyên mục

%d người thích bài này: