Đăng bởi: nguoichanbay | 18/10/2011

NHỊN CƯỜI

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

NHỊN CƯỜI

 
 
             *Để thương nhớ các em Cô nhi của tôi.
 
 
 
 

 

 

 

Khi tôi thực tập hầu việc Chúa tại Trung tâm Truyền giáo Thiếu nhi Hòn chồng Nhatrang, với chức vụ Ðặc trách Thiếu nhi Tin Lành. Tôi có nhận dạy lời Chúa mỗi tối cho các em cô nhi tại Cô nhi viện Tin lành Hòn chồng Nhatrang. Lớp tôi phụ trách gồm cĩ Các em thiếu nhi Việt lai Mỹ, Ðại hàn và Tân Tây Lan ở Phòng số 10 của viện. Ðây là các em nhỏ tuổi nhất, khoảng ba đến năm tuổi mà thôi.

Một đêm kia, sau khi học kinh thánh thì có giờ cầu nguyện, các em quỳ gối với tôi bên giường ngủ mà cầu nguyện. Theo thông lệ hằng đêm, tôi mời một em cầu nguyện, em này có tên là Sơn. Sơn lai Mỹ đen nên tóc quăn, mặt đen thui nhưng hàm răng thật trắng, em cười trông thật dễ thương! Sơn cầu nguyện tốt nhưng đến phần cầu thay cho một bạn ở Phòng số chín bị bệnh thì em quên mất tên. Sơn nói : “Xin Chúa chửa cho…a….,chửa cho a…,” Tất cả yên lặng, rồi tôi nghe tiếng sột soạt, sột soạt… thì ra em đang lòm còm bò lại bên tôi. Trợn con mắt trắng sát, Sơn hỏi : “ Khầy ơi khầy! nó tên gì con quên mất tiêu!” Lúc ấy tôi mắc cười không chịu nổi, nhưng tôi phải cố nhịn cười mà nghiêm giọng nói tên em bị bệnh. Thế rồi Sơn lòm còm bò lại chổ quỳ khi nảy cầu nguyện tiếp tục cho xong.

Tôi về lại Trung Tâm, kể lại cho bạn tôi để cùng cười một trận cho hết ấm ức sự dồn nén trong lòng. Nghĩ lại, nếu tôi không nghiêm trang trong giờ cầu nguyện với các em thì chắc chắn tôi sẽ để lại những ấn tượng không tốt đẹp trong tâm hồn của những đứa trẻ ngây thơ.

 

Chuyên mục

%d người thích bài này: