Đăng bởi: nguoichanbay | 19/10/2011

TƯỞNG NIỆM CHÚA

BÀI GIẢNG TIỆC THÁNH


TƯỞNG NIỆM CHÚA

Kinh Thánh Nền tảng:
“Vả, tôi có nhận nơi Chúa điều tôi đã dạy cho anh em: ấy là Ðức Chúa Jêsus, trong đêm Ngài bị nộp, lấy bánh,  tạ ơn, rồi bẻ ra mà phán rằng: Nầy là thân thể ta, vì các ngươi mà phó cho; hãy làm điều nầy để nhớ ta. Cũng một thể ấy, sau khi ăn bữa tối rồi, Ngài lấy chén và phán rằng: Chén nầy là sự giao ước mới trong huyết ta; hễ khi nào các ngươi uống, hãy làm điều nầy để nhớ ta.  Ấy vậy, mỗi lần anh em ăn bánh nầy, uống chén nầy, thì rao sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến. “I Cô-rinh-tô 11:23-26”
 
Câu Nền tảng:
“Hãy làm điều nầy để nhớ Ta”(I Cô-rinh-tô 11:24b, 25b)
 
Một ông tín hữu giàu có dâng một khăn bàn tiệc thánh thật đẹp, trên có thêu hàng chữ câu gốc:“Hãy làm điều nầy để nhớ Ta”, và bên góc phải của chiếc khăn có thêm hàng chữ lưu niệm “Ông bà Nguyễn Văn X. kính tặng”. Ðặc biệt và ngộ nghĩnh, sau khi trang trí, người ta mới nhận thấy hàng chữ mang tên ông bà lớn hơn hàng chữ câu gốc đến 5 lần!
Thế là Ban Chấp hành phải mau mau lấy xuống sau giờ nhóm vì hình thức của chiếc khăn nầy được dâng không đúng mục đích thuộc linh của lễ Tiệc Thánh.Mục đích của Tiệc Thánh là gì? Câu trã lời rõ nghĩa nhất được tìm thấy qua mạng lịnh của Đức Chúa Giê-su – Đấng thiết lập Lễ Tiệc thánh đầu tiên nơi phòng cao. Ngài phán: “Hãy làm điều nầy để nhớ ta”(I Côr 11:24b). Và điều Chúa phán trở nên quan trọng vì đã được chính Chúa lập lại lần thứ nhì trong khi hành lễ (I Côr 11:25b).
 
 
I.LỄ TIỆC THÁNH KHÔNG PHẢI LÀ BUỔI TIỆC BÌNH THƯỜNG.
 
 
Buổi tiệc bình thường là buổi tiệc vui, tiệc mừng, được tổ chức với mục đích mọi người cùng tụ họp ăn uống trong tính cách hưởng thụ, vui chơi. Cũng không phải là một buổi tiệc mang lại sự ăn uống thoải mái, thỏa mản nhu cầu ưa thích của khẩu vị.
Khi dạy về Tiệc Thánh, Sứ đồ Phao-lô nói: “Sau khi ăn bữa tối rồi. . .” (I Côr 11:25a). Như vậy, Các Tín hữu trong Hội Thánh Đầu tiên thường dự tiệc thánh sau khi ăn bữa tối (Còn gọi là Tiệc Yêu Thương, hay Thông công để giải quyết nhu cầu ăn uống bình thường hàng ngày, đó là bữa ăn tối).


Trong sinh hoạt của Hội Thánh sơ khai, Hội Thánh tại thành phố Cô-rinh-tô đã hiểu sai và thực hiện không đúng mục đích Tiệc thánh, nên đã bị Sứ đồ Phao-lơ khiển trách: “Vậy, khi anh em nhóm nhau lại một chỗ, ấy chẳng còn phải là Tiệc thánh của Chúa mà anh em ăn;  bởi vì lúc ngồi ăn, ai cũng nôn nả mà ăn bữa riêng mình, đến nỗi người nọ chịu đói, còn kẻ kia thì quá độ. Anh em há chẳng có nhà để ăn uống sao? Hay là anh em khinh bỉ Hội thánh của Ðức Chúa Trời, muốn làm cho những kẻ không có gì phải hổ thẹn? Tôi nên nói chi với anh em? Có nên khen anh em không? Trong việc nầy tôi chẳng khen đâu.” (I Cor 11:20-22).

II.TIỆC THÁNH LÀ BUỔI TIỆC THUỘC LINH.

Như vậy, Tiệc thánh là một buổi tiệc mang ý nghĩa thuộc linh. 

Thật ra, từ ngữ “Tiệc Thánh” không có trong nguyên văn, tức là bản Kinh Thánh tiếng Hi-lạp (Greek), nguyên ngữ Tiệc thánh được viết là “Tiệc của Chúa”, các bản Anh Ngữ cổ và hiện đại cũng đều dịch “Tiệc của Chúa” như vậy. Duy chỉ có Bản Thánh Kinh Truyền thống Tiếng Việt (xuất bản năm 1926) của Người Việt Nam chúng ta có ghi từ ngữ “tiệc thánh” một lần duy nhất, trong I Cô-rinh-tô 11:20 mà thôi.

Một từ ngữ tiếng Việt khác do Người Công Giáo La-mã dùng cho tiệc thánh, đó là Tiệc Ly. Tuy nhiên, theo truyền thống Giáo hội Tin lành chúng ta thường gọi là Tiệc thánh. Người Tin Lành quý mến và sử dụng từ ngữ nầy vì nó toát lên tính chất thuộc linh của buổi lễ trong nghi thức thờ phượng Chúa.

Vậy, Tiệc thánh do Đấng Thánh thiết lập, với mục đích thánh là để cho các thánh đồ tưởng niệm đến chính Ngài, như mạng lịnh của Chúa Giê-su: “Hãy làm điều nầy để nhớ ta” (Luca 22:19; Mác 14:22-24; Ma-thi-ơ 26:26-28 & I Côr 1:1 Tín Hữu là “Thánh đồ”).

Theo I Cô-rinh-tô 1:1 Sứ đồ Phao lô trong Hội Thánh Đầu Tiên  gọi Tín hữu là Thánh đồ. Đối tượng nhận tiệc thánh là “thánh đồ”. Vì lẽ đó, theo Giáo luật chỉ có những người tin nhận Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế, là Cứu Chúa của chính mình thì mới được tham dự. Niềm tin nầy được xác nhận qua sự kiện người dự phải là người đã nhận thánh lễ Báp-têm. Hầu hết các Giáo phái Chính Thống của Cơ Đốc Giáo trên thế giới đều theo giáo luật và giáo nghi nầy.

III.TIỆC THÁNH LÀ TƯỞNG NIỆM SỰ HY SINH CỦA CHÚA.

Chúa phán: “Hãy làm điều nầy để nhớ ta”. Vậy, đó là điều gì giúp chúng ta gợi nhớ, tưởng nhớ, hay tưởng niệm đến Chúa? – Ấy là, nhờ “bánh và chén” tức là bánh không men và ly rượu nho, được dùng trong Ngày Đại Lễ Vượt Qua của Người Do Thái.
Kinh Thánh chép: “Trong ngày thứ nhất ăn bánh không men, môn đồ đến gần Ðức Chúa Jêsus mà thưa rằng: Thầy muốn chúng tôi dọn cho thầy ăn lễ Vượt qua tại đâu? Ngài đáp rằng: Hãy vào thành, đến nhà một người kia, mà nói rằng: Thầy nói: Giờ ta gần đến; ta và môn đồ ta sẽ giữ lễ Vượt qua trong nhà ngươi. Môn đồ làm y như lời Ðức Chúa Jêsus đã dạy mà dọn lễ Vượt qua”. (Ma-thi-ơ 26:17-19).

Trong khi ăn lễ Vượt qua, Đức Chúa Giê-su lấy ổ bánh, là loại thực phẫm chính của Người Do Thái để dạy dỗ môn đồ về ý nghĩa của sự hy sinh mà Ngài sẽ thực hiện. Hình ảnh đó diễn ra trên một phòng cao tại thành Giê-ru-sa-lem thật cảm động: Ngài bẻ ra phân phát cho các môn đồ mà phán rằng: “Nầy là thân thể ta, vì các con mà phó cho”. Rồi Ngài lấy chén rượu nho (là dụng cụ đựng thức uống của Người Do thái, dùng để uống như ly của Người Việt chúng ta), Ngài phán rằng: “Nầy là máu ta, máu của Giao Ước Mới đã đổ ra cho nhiều người được tha tội”.
Sau buổi tiệc cuối cùng ấy, Chúa Giê-su đã thực hiện điều Ngài phán như hình ảnh của ổ bánh bị bẻ ra những phần nhỏ và phân phát cho từng người có mặt trong buổi tiệc ấy; Thân thể của Chúa đã bị tan nát bởi khổ hình trên thập tự giá. Thật vậy, Chúa đã hy sinh mạng báu của Ngài, thân thể Ngài tan nát vì tội lỗi chúng ta, như lời dự ngôn của Tiên Tri Ê-sai (670 năm TC): “Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh”(Ê-sai 53:5). Và khi từng người nhận bánh và nuớc nho riêng cho mình, chúng ta nhận biết rằng sự hy sinh của Chúa, máu của Ngài tuôn đổ trên thập tự là cho chính chúng ta và cho tất cả mọi người, không hạn chế và không phân biệt một ai, như lời Thánh Kinh: “Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đức Chúa Giê-su Christ vì chúng ta chịu chết” (Rô-ma 5:8).

KẾT LUẬN:

Hằng năm, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ biệt riêng ngày 31 tháng 5 (Memorial Day) để tưởng niệm sự hy sinh của những Chiến sĩ Trận Vong. Buổi lễ luôn được tổ chức trang nghiêm và mọi người đều cảm động khi nhắc nhở sự hy sinh mạng sống bảo vệ Đất Nước của những chiến sĩ. Còn riêng chúng ta, chúng ta tưởng niệm sự hy sinh cao cả của Chúa mỗi tháng một lần, vào mỗi Chúa nhật đầu tháng. Tuy nhiên, nếu Anh chị em nhận thức sâu xa sự hy sinh của Chúa, thì linh hồn chúng ta sẽ hằng tưởng nhớ đến công ơn cứu chuộc của Chúa mỗi ngày trong cuộc đời. Tác giả Thi Thiên đã nói: “Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va. Chớ quên các ân huệ của Ngài” (Thi 103:2).

Cầu xin Chúa giúp đỡ chúng ta nhận thức sâu xa tầm quan trọng và ý nghĩa thuộc linh của Tiệc Thánh, để dọn thân-tâm-linh trong sạch, thánh khiết để dự lễ. Nếu ai có phạm tội trong những ngày qua, hãy ăn năn, xưng tội với Chúa để được tha thứ theo lời Ngài hứa (trong I Giăng 1:7 rằng: Nếu chúng ta xưng tội lỗi mìh thì Ngài là thành tín công bình, sẳng sàng tha thứ tội lỗi chúng ta và làm cho chúng ta sạch khỏi mọi điều gian ác), hầu cho xứng đáng nhận bánh và rượu nho trong tiệc thánh, tượng trưng thân thể tan nát và máu vô tội của Chúa đổ ra lai láng trên thập tự đền tội cho mỗi chúng ta. Bởi đức tin, khi ăn bánh nầy, uống chén nầy, chúng ta sẽ nhận lảnh được sự linh nghiệm do quyền năng từ sự hy sinh của Chúa: “Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh”(Ê-sai 53:5). Amen! Muốn thật hết lòng.                                  

Mục sư Nguyễn Văn Đại


Chuyên mục

%d người thích bài này: