Đăng bởi: nguoichanbay | 26/10/2011

Một Góc Đời Thường

CHIA TAY

 
Đêm lụn tàn. Một vầng trăng đơn côi treo lơ lửng ngoài khung cửa sổ.
Nằm trên chiếc giường xinh, Bé Mai nói thật khẻ:

-Mimi thương yêu của chị! Thế là chúng ta thật sự phải xa nhau. Ngày mai ba sẽ ra đi. . .
Chị không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng cái ông Tòa gì đó ghê gớm lắm đã bảo thế, đến nổi ba mẹ phải vâng lời!? Có lẽ mẹ không bao giờ muốn như thế, nên mẹ khóc xưng cả mắt. Ổng Tòa cũng bảo rằng chị phải sống với mẹ. . . cho nên ba cũng bật khóc. Lần đầu tiên trong đời, chị thấy ba khóc đó! Tại sao người lớn, họ làm khổ nhau nhiều như vậy nhỉ?

-Mimi ơi, Thế là ba phải sống một mình! Chị nghĩ rằng ba sẽ rất buồn vì không có ai trò chuyện, không có ai chơi chung như chị em mình . . . Cho nên, chị muốn em theo ba. Chị muốn em sẽ thay thế chị để an ủi ba khi ba buồn và nhớ chị. Em nhớ bưng nước và lấy tăm xỉa răng cho ba sau khi ăn cơm nhé! Em đừng làm rộn, làm phiền khi ba đọc báo nha! Nhất là nhớ hôn ba dùm chị trước khi đi ngủ nha, nhớ chưa cưng? Chị buồn lắm khi để em đi với ba. . . Không biết bao giờ mình gặp lại, nhưng chị muốn em đi với ba vì ba chỉ có một mình. . .

Nói đến đây, Bé Mai nghẹn ngào không nói được nữa. Mai ôm Mimi vào lòng, hôn lên má nó với những giọt nước mắt nóng hổi. Bé Mai đứng bật dậy rồi nhè nhẹ bước sang phòng khách. Nó quét mắt nhìn những chiếc va-li của ba nó trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ. Bé Mai nhẹ mở chiếc va-li đựng quần áo, rồi đặt con búp bê vào đó. Em nói thật khẻ: Ngày mai ba đi sớm, kể từ đêm nay, hai chị em mình mỗi đứa một nơi . . .

 
Có tiếng nức nỡ. Có tiếng thở dài, từ hai căn phòng trong căn nhà thênh thang. PDM.
 

Chuyên mục

%d người thích bài này: