Đăng bởi: nguoichanbay | 11/01/2012

Một Góc Đời Thường

Một Góc Đời Thường

Trong bất cứ huyền thoại nào cũng đều có những mãnh vụn của sự thật.

ĂN TẾT SỚM !

 

Có tiếng gỏ cửa. Tôi đang ngồi soạn bài nên Nhà tôi ra đón khách. Rồi tiếng của nhà tôi từ phòng khách vọng vào:

– Có Bà Tư qua thăm mình, anh ơi!

Nghe có Bà Tư đến thăm thì tôi hơi ngạc nhiên, còn các con tôi thì chạy ùa ra mừng rỡ. Chúng nó rất thương mến bà Tư. Bà là một tín hữu nghèo trong Hội Thánh ven đô, nơi trước đây chúng tôi đã phục vụ.

– Không biết bà Tư qua thăm chúng tôi hay có việc gì quan trọng không!?

Tôi quan tâm và hỏi, nhưng bà Tư không trả lời ngay. Bà điềm đạm ngồi xuống ghế, rồi lấy từ trong chiếc giỏ đệm ra, nào là xâu thịt khoảng hai ký lô, hai chục trứng vịt và một chùm nho đâu khoảng một ký, gì đó. Bà tươi cười nói:

– Tui cho mấy cháu mấy trái nho và biếu ông bà mục sư nồi thịt kho ăn lấy thảo. Tui nhớ ông mục sư thích ăn “thịt kho tàu” mà, phải không?

– Nhưng hôm nay là tháng sáu, chớ đâu phải Tết! Sao Bà Tư cho ăn Tết sớm vậy?

Chúng tôi cùng cười. Tôi tiếp:

– Bà Tư qua thăm là được rồi, sao mua sắm làm chi cho tốn tiền. . . trong lúc gia đình . . .

Tôi định nói thêm là gia đình bà Tư nghèo, có nhiều khó khăn, không cần phải làm điều đó. Nhưng bà Tư nói ngay:

– Mục sư ơi! Tui vừa mới bán được miếng đất bên hông nhà, chổ trồng cây xoài đó, mục sư nhớ hông? Cám ơn Chúa đã tiếp trợ cho gia đình tui. Còn món quà nầy là điều tui ao ước từ lâu. . . mà đến nay mới làm được. Mục sư nhận cho tui vui. Tui không bao giờ quên ơn của mục sư giúp đỡ gia đình tui trong lúc thiếu thốn trước đây. . .

Đêm hôm ấy, tôi tạ ơn Chúa, vì có những mùa gặt đến chậm, nhưng bát ngát hương lúa thiêng liêng của tình người.


Chuyên mục

%d người thích bài này: