Đăng bởi: nguoichanbay | 21/12/2012

MÓN QUÀ GIÁNG SINH

x-masbackground

Món Quà Của Cha

Vào tuổi chưa đầy 40 Garth Brooks là người thành công hơn cả Frank Sinatra, Barbara Streisand, Elvis Presley trong lãnh vực âm nhạc. Tuy nhiên sau 12 năm trong nghề, ông quyết định giải nghệ để có thể tận tâm chăm sóc con cái. Ông nói “Âm nhạc đến từ Thiên Chúa. Nó đến cách tự nhiên. Nó đến với tôi cách dễ dàng và tôi yêu âm nhạc. Tuy nhiên, bây giờ tôi nhận thức rằng điều quan trọng nhất trong đời sống tôi không phải là âm nhạc. Khi nhìn mình trong gương soi, tôi thấy con người tôi đầy dẫy những khiếm khuyết. Tôi tự hỏi có phải Chúa đặt tôi ở đây để làm việc thế này chăng. Hồi nào đến giờ tôi chuyển tải lời thơ ý nhạc đến cùng những người chung quanh tôi, nhưng bắt đầu từ nay, tôi phải giúp con tôi trưởng thành trong nếp sống tin kính. Tôi phải giữ lời tôi hứa.
Source: Quotations from Dotson Rader, “Why He’s Coming Home”, Parade Magazine, December 16. 2001.


Người khác nữa cũng muốn dành điều tốt nhất cho con mình là người có biệt danh Easy Eddie. Ông là vị luật sư đã giúp cho Al Capone thoát khỏi tù tội tại Chicago nhiều năm trước đây. Vị luật sư này cuối cùng đã phải trưng bày sự thật về những hành vi phạm pháp của Al Capone. Ông phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình khi làm như vậy nhưng quyết định của ông đã giúp cho con mình thoát khỏi ảnh hưởng xấu và trở thành công dân gương mẫu.

Khi Thế Chiến Thứ II bùng nổ, Phi Đoàn Trưởng Butch O’Hare được trao phó nhiệm vụ bảo vệ Hàng Không Mẫu Hạm Lexington tại Nam Thái Bình Dương. Có này nọ Butch O’Hare phải cầm cự cả một phi đội của Nhật Bản trong tình thế vô cùng nguy nan. Trong việc chống đỡ bảo vệ tàu chiến của Hoa Kỳ ông còn hạ được năm chiếnđấu cơ của Nhật Bản. Về sau ông được trảo thưởng huân chương vinh dự của quốc hội, tương đương như Bảo Quốc Huân Chương. Điều vinh dự là phi trường lớn tại Chicago mang tên ông: Phi Trường O’Hare. Xét cho cùng món quà cha ông cho con mình là món quà thật quí.


Món Quà Của Mẹ

Sau khi ly dị bà mẹ kia phải làm lụng cực nhọc để nuôi nấng đứa con gái lớn lên. Càng lớn nó càng ngang bướng. Một ngày nọ bà mẹ nhận được điện thoại từ ty cảnh sát, cho biết con bà bị giam về tội lái xe trong khi say. Bà phải mang tiền đến nộp phạt để chuộc nó ra khỏi nhà giam. Trên đường về nhà bà hai mẹ con chẳng nói với nhau một lời. Cho đến chiều ngày hôm sau, bà mạ đưa cho con một gói quà. Đứa con gái mở quà ra, thấy trong đó có cục đá bóng loáng. Nó định cự nự. Mẹ nó nói: Con xem mảnh giấy bên dưới món quà đó đi. Mảnh giấy viết: Cục đá này tuổi có đến triệu năm. Dù đá có mòn, dù đá có vụn, mẹ cũng vẫn kỳ vọng nơi con. Đứa con gái ôm mẹ nó khóc và về sau từ từ trở thành đứa con ngoan.


Món Quà Của Chồng

Tiến Sĩ James Dobson thuật lại chuyện của thiếu phụ mang tên Stella Thornhope. Chồng bà mới qua đời vì bệnh ung thư và Giáng Sinh thì sắp đến. Trong cảnh cô đơn bà không có ý trang hoàng nhà cửa như những năm trước. Đột nhiên có tiếng chuông cửa reo. Thì ra bà có quà. Đó là con chó con Labrador Retriever.

Bà hỏi: Ai cho tôi con chó dễ thương này vậy? Câu trả lời là: Chồng bà chớ còn ai nữa. Hồi tháng bảy, lúc nó chưa sanh ra kìa. Ông biết là bà sẽ đơn côi trong lúc tuổi già. Ông cũng biết đó là loại chó bà thích nhất. Ông muốn tặng bà món quà Giáng Sinh sau cùng. Và ông đã chuẩn bị trước khi ông nhắm mắt lìa đời. Bà Stella Thornhope cảm thấy niềm vui tràn ngập. Niềm vui đó lớn hơn cả nỗi sầu thảm, mất mát trong lòng bà.


Món Quà Của Vợ

Quà Tặng Của Nhà Thông Thái – dịch thuật: Thanh Bình
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. 
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh. 
Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi. ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở. 
Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố New York. 
Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm ‘Jim’, James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về. Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. 
Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh. 
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên. 
Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della. 
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát. 
Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu “Madame Eloise”. Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ “Eloise” nào cả. Della cất tiếng hỏi: “Bà mua tóc tôi không?” 
“Tôi chuyên mua tóc mà”, bà ta đáp và bảo: “Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi”. 
Suối tóc nâu đẹp tuyệt vời buông xuống. 
‘Hai mươi đồng” bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả. 
“Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi” Della nói. 
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ. Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó. 
Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại. 
Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: “Mình có thể làm gì với nó đây?”. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. “Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!”. Cô tự nhủ: “Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?”. 
Bảy giờ tối, bữa ăn được chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim. 
Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: Đừng nhìn em như thế, anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói “Giáng sinh vui vẻ”, em có một món quà rất hay cho anh này!”. 
“Em đã cắt mất tóc rồi à?. Jim hỏi. 
“Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!”
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: “Em nói là em đã bán tóc à?” 
“Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?” 
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: “Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy”. 
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa! 
Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. “Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim”, nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy. 
Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này”. 
Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cười nói: “Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu”.

10pz4-1


Món Quà Của Ông Già

Mary Bartels Bray viết chuyện về một ông già, về sau chuyện này được đang trong Nguyệt San The Guidepost, số phát hành tháng 6 năm 1965. Bà viết:

Nhà tôi đối diện Khu Điều Trị của Bệnh Vuện John Hopkins ở Baltimore. Chúng tôi ở tầng dưới. g trên dùng làm phòng cho khách thuê ngắn hạn. Phần lớn họ là những người đến bệnh viện để được điều trị hoặc để thăm viếng thân nhân. Ngày nọ có người đàn ông tuy đã đứng tuổi nhưng dáng vóc không lớn hơn một thiếu niên 8 tuổi. Da mặt ông ửng đỏ và sưng u từng cục. Ông đến gõ cửa nhà chúng tôi xin tá túc qua đêm. Ông xin phép nghỉ đêm ngoài mái hiên, không dám vào nhà. Tôi ái ngại, mời ông lên lầu có chỗ nằm, nhưng ông cứ ngủ ngoài hiên, chờ đến khi trời sáng, lên xe đò về nhà.

Ông ngỏ lời cám ơn, vì ông chỉ có bạn là trẻ thơ. Người lớn không mấy ai muốn nói chuyện hoặc tiếp xúc với ông khi thấy tướng mạo xấu xí, còm cõi của ông, và hơn nữa, khi biết ông bị ung thư da.

Qua lời tâm sự, tôi biết ông đang chu cấp cho gia đình người con gái gồm năm con và một người chồng bị tàn phế do nghề nghiệp tai nạn.

Những lần điều trị sau đó ông tiếp tục xin phép tá túc tại nhà chúng tôi. Ông không cần gì khác hơn một chỗ để ngồi ngủ qua đêm dưới mái hiên. Mỗi lần ông đến ông đều mang theo quà. Quà ông có khi là con cá lớn thật tươi, kèm thêm cả hào mới tách ra từ tảng sáng ngay trước khi lên xe đò. Có khi quà là những mớ rau do chính ông trồng tỉa.

Những năm sau đó, dù không còn cần điều trị nữa ông vẫn nhớ đến gia đình chúng tôi để gởi quà tặng – những món quà đơn sơ nhưng ghói ghém cả một mối thâm tình. Tôi thấy Thiên Chúa đã đặt vào thân hình nhỏ bé đó một trái tim thật lớn.

Hôm tôi đi đến nhà một người bạn thân, tôi thấy bạn tôi trùng được hoa cúc thật xinh, thật rực rỡ. Có điều là bạn tôi trồng hoa đó trong cái chậu sành rong rêu vỡ cả cái vành. Tôi thắc mắc. Bạn tôi nói: Em chỉ giữ hoa đó trong chậu ít lâu rồi sẽ mang ra vườn trồng nơi khoáng đạt hơn.

Tôi chợt liên tưởng đến người bạn cao niên của gia đình chúng tôi. Tôi biệt ông sẽ là cây hoa rực rỡ trong vườn hoa của Chúa.

Source: Written by Mary Bartels Bray, reprinted from Guideposts, June 1965.

 

Món Quà Của Đứa Bé

Một đứa trẻ bên Phi Châu chăm chú nghe cô giáo giải thích ý nghĩa của việc tặng quà nhân dịp GiángSinh. Cô giáo nói người ta tặng quà để bày tỏ lòng kính mến Chúa và yêu thương người. Khi Giáng Sinh đến đứa bé đó đi dọc theo bờ biển một quãng đường thật xa để tìm thấy một vỏ sò rất đẹp mang về tặng cho cô giáo. Cô giáo nói: Con đâu cần phải đi xa như thế. Gần đây cũng có sò đẹp vậy. Đứa bé đáp: Thưa cô, chỉ có đi xa như thế mấy nhặt được vỏ sò thật đẹp, và quãng đường xa cũng là một phần của món quà (long walk was part of gift).

 

Món Quà Của Bạn Thân

 

Cha Durer Albrecht là người thợ bạc. Ông muốn dạy con mình nghề thợ bạc nhưng con ông lại thích làm họa sĩ. Vì thương con, ông cho phép con mình xin vào học trường mỹ nghệ ở Nuremberg. Khổ một nỗi là gia đình ông không đủ tiền cho con ăn học nơi xa. Durer có người bạn tên là Franz Knigstein. Franz cũng thích làm họa sĩ và gia đình cũng nghèo nàn chật vật. Hai người bạn thân đồng ý rút thăm, người nào thua phải lao động để kiếm tiền giúp bạn mình đi học rồi sau đó người được đi học sẽ phải làm để giúp bạn mình.

Durer rút thăm thắng, được theo học ngành mỹ nghệ, trong khi bạn mình là Franz làm việc nhọc nhằn trong hầm mỏ. Khi học xong, Durer trở về làng xưa khuyến khích bạn mình đi học nhưng bấy giờ bàn tay của bạn không còn mềm mại, uyển chuyển như ngày xưa và không thề nào tạo nên nét vẽ tinh tế được.

Ngày nọ, Durer thấy Franz chắp đôi bàn tay gân guốc, nhắm mắt nguyện cầu. Durer thấy đôi bàn tay quá đẹp nên phác họa nét chánh trong giây phút đó và về sau hoàn thành tác phẩm Bàn Tay Cầu Nguyện nổi tiếng khắp cả hoàn cầu.

Đối với Durer đôi tay của bạn mình biểu hiệu cho tình yêu Chúa Giê-xu đã bày tỏ cho nhân thế, một tình yêu vị tha, một tình yêu dốc đổ phục vụ để mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân.

christmas1 

 

Món Quà Của Chúa

–        Gia-cơ 1:17 mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.

–        Ê-phê-sô 2:8 Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Ðức Chúa Trời.

–        La-mã 6:23 Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Ðức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Ðức Chúa Giê-xu Christ, Chúa chúng ta.

Qua ba câu Kinh Thánh trên đây chúng ta hiểu phần nào ý nghĩa của món quà Chúa ban cho nhân thế. Món quà đó bao hàm sự tha thứ, sự thông cảm, sự thương yêu. Khi nhận được món quà đó đời sống bạn tràn ngập niềm vui, hy vọng, bình an.  

1. Trước hết, món quà tốt lành nhất, món quà trọn vẹn nhất là món quà đến từ Thiên Chúa. Món quà không hư nát, không suy tàn, không lỗi thời là món quà đến từ trên cao và bởi Cha sáng láng mà xuống. Món quà quí giá nhất đó là sự sống đời đời trong Đức Chúa Giê-xu Christ.

 2. Thứ nhì, món quà quí giá nhất, giá trị nhất không phải là món quà có thể mua hoặc trao đổi bằng tiền bạc hoặc công đức. Đã gọi là quà theo ý nghĩa đích thật thì đâu thể nào mua bán hoặc đổi chác. Quà liên hệ đến trao và nhận. Chúa Giê-xu Christ giáng thế lâm phàm, sống cuộc đời thánh khiết trọn vẹn, sau đó chịu chết để gánh thay tội lỗi của cả nhân gian, sau đó nữa Chúa sống lại và thăng thiên. Chúa thực hiện mọi điều này là để ban cho người tin nhận Ngài sự sống đời đời.

–        Người ta có thể mua nhà đẹp đẽ để ở, mua xe sang trọng để đi nơi này nơi nọ, nhưng không thể mua sự nhẹ nhàng thanh thản.

–        Người ta có thể mua thức ăn ngon, thức uống ngon, các loại thuốc bổ đắt giá nhưng không thể mua sức khỏe.

–        Người ta có thể mua vui qua những cuộc giải trí lành mạnh hoặc không lành mạnh nhưng không thể mua sự vui thỏa trọn vẹn.

–        Người ta có thể mua cả địa vị, chức tước, mua cả lời tâng bốc, khen tặng nhưng khó có thể mua sự ngưỡng mộ, quí mến.

–        Người ta có thể mua sự chiều chuộng nhưng khó có thể mua tấm lòng chân thành, chung thủy, chí thân.

3.  Để tiếp nhận món quà tốt nhất do Chúa ban cho chúng ta cần ăn năn tội và tin nhận Chúa. Đó là cách duy nhất.

Biên soạn của
Mục sư Tiến Sĩ Đào Văn Chinh
Atlanta – Georga- USA

 Christmas2


Chuyên mục

%d người thích bài này: