Đăng bởi: nguoichanbay | 18/01/2013

Tản Mạn Cùng HƯƠNG QUÊ HỒN NƯỚC

Canh VN (21)

Tản Mạn

Cùng

HƯƠNG QUÊ HỒN NƯỚC

 

Giữa đời thường tôi lách mình ra khỏi nhịp đập hối hả của cuộc sống, của một đất nước từng ngày đổi mới trong xu thế hội nhập khu vực và tòan cầu. Tôi đến với Phan Thanh Quang trong chủ ý để lắng nghe anh kể về chuyến hành hương về Quê Nội, về Ðất Tổ Ðiện bàn trong mùa thanh minh vừa qua.
 
            Trong nỗi niềm buồn vui lẫn lộn, anh đã kể cho tôi nghe bằng sự hào hứng và chân thành như trẻ thơ vừa mới nhận mòn quà từ tình thương của cha mẹ. Rồi từ cảm xúc bất chợt đó, chúng tôi đã đi vào thơ… Anh trịnh trọng lấy bản thảo tập thơ HƯƠNG QUÊ HỒN NƯỚC đọc cho tôi nghe mấy bài ưng ý nhất. Một điều gì đó đang trào dâng trong anh, rồi òa vỡ trong hồn, trong tim, trong run rẩy của đời người trãi nghiệm thăng trầm, và của bảy mươi năm dồn nén sầu thương:
 
            “Mưa rỉ rã đất hồn nghe ướt át
            Từng giọt sầu sướt mướt chảy trong tâm . . .”
                                    (Bao Giờ Mưa Tạnh)
 
            Trong nước mắt, anh đọc bài thơ MẸ, và như để được đầy trọn lòng hiếu thảo, anh đọc cả bài BÔNG HỒNG CHO CHA cho tôi nghe trong xúc động nghẹn ngào :
 
            “Bao lần mẹ vì con vui mặn ngọt
            Dù đắng cay mẹ cũng chẳng so đo
            Nước lửa bùng sôi mẹ chẳng sợ lo
            Vì con đó, mẹ hy sinh tất cả.
                                    . . .
                        Một bông hồng cho cha
                        Hồn con sao bật khóc”
 
            Tôi nhận tập bản thảo HƯƠNG QUÊ HỒN NƯỚC về đọc theo yêu cầu của anh để ghi vài lời giới thiệu. Tôi vui nhận vì đối với tôi đó là niềm vinh dự, gói ghém cả lòng tin yêu của anh, nhưng tôi cũng lo vì ngày mai tôi phải đi xa. . . phải, tôi sẽ rời quê hương dấu yêu để khóat lên cuộc đời mình chiếc áo của người du mục.
 
            Những cơn mưa chiều đầu mùa đổ xuống rồi ngưng, đổ xuống rồi ngưng. . . như chính tôi chập chờn đọc thơ anh, rồi ngưng, rồi đọc, lại ngưng. . . để nghe hồn mình lắng đọng, thắm thía một tình cảm cao quý đối với Quê hương. Anh ca ngợi Hồn Thiêng Liêng Sông Núi Việt Nam không bằng những ca từ chảy chuốt, chắt lọc, nhưng bằng cái nhìn thật bình dị, đơn sơ từ những gò núi (Gò Nổi Quê Tôi), vườn cây (Tình Ca Quê Ngọai) đến đảo xa biển nước mênh mông hay cao nguyên vời vợi (Côn sơn, Chiều Cao Nguyên). Từng địa danh được ca ngợi trong góc nhìn qua từng mãng đời, từng nhóm người:
 
            “Tình Kiên Giang làm đẹp lòng đất mẹ
            Trai Kiên Giang có sức khỏe dồi dào
            Gái Kiên Giang đôi mắt sáng ngời sao
            Tôi mến lắm ghi đôi vần kỷ niệm.”
 
            Ðọc từng bài, từng bài thơ của Phan Thanh Quang tôi thấy cái tứ thơ rất hay, nhưng đôi lần, tôi phát hiện những sự hạn hẹp của tác giả trong thể rung cảm “hồn” đáng lý phải lai láng, phiêu bồng như giòng nước lãng du…  tiếc thay, anh lại gò ép hồn mình trong những khổ thơ niêm luật, nên dường như có điều gì đau đớn ray rức ẩn tàng trong thơ của anh.
 
            Nhưng có điều không thể chối cải được là giữa những họa tiết, màu sắc đời thường, anh đã cố gắng khắc họa tòan cảnh của quê hương và gói ghém tình cảm anh đối với gia đình, bạn bè, người thân, thân phận, cuộc đời gian nan, trong lý tưởng vời vợi và máu lệ tuôn tràn, trong những hy sinh đấu tranh cái ác và nô lệ, để mưu cầu tự do dân tộc. Những gam màu bằng thơ, không sắc, đã tỏa ra một làn hương quyền quyện hồn tôi:
            “Em là nàng thơ ươm mơ,
            Là hồn anh đó cõi bờ đam mê,
            Ý tình gởi gắm hương quê
            Văn thơ trao chuốt, buồn lê thê buồn.”  (Nàng Thơ)
 
            Tôi khép lại những mong manh của hồn, mỏng mảnh loan tõa của HƯƠNG QUÊ HỒN NƯỚC bằng cái cảm nhận thân phận của Phan Thanh Quang trong cuộc sống hiện thực, như một quyết tâm vững vàng trên thế lộ buồn tênh :
 
            “Thân gầy đứng trơ vơ như cột đèn bên lộ
            Giữa chợ đời hoen ố, bóng chênh vênh
            Mưa gió phủ phàng, thế lộ buồn tênh
            Nắng nung đốt càng bền gan sắt đá.” (Như Cột Ðèn)
           
            Xin chúc anh “bền gan sắt đá” giữa mưa nắng cuộc đời trên Quê Hương Dấu Yêu.
                                                                                   
            Phan Du Mục
            Vào mưa tháng năm 2005.
            
 
 
Canh VN (26)
 
 
 
 
 
 

Chuyên mục

%d người thích bài này: